Ngày 22/5, Bắc Giang ghi nhận số ca mắc Covid-19 kỷ lục. Gần 400 công nhân được cách ly, khoanh vùng tại các nhà máy, khu công nghiệp, có kết quả xét nghiệm dương tính SARS-CoV-2.
Hơn lúc nào hết, chị Đặng Thúy Hằng, 36 tuổi, Hà Nội thấm thía câu nói "một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ". Covid-19 quay trở lại trong làn sóng thứ 4, càn quét đầy ác liệt và mạnh mẽ. Những ngày gần đây, bỏ mặc nỗi lo sợ, chị cảm nhận rõ rệt ý thức dân tộc khi người dân cả nước đều đang chung tay hướng về Bắc Giang.
"Hàng trăm nghìn người đang phải cách ly dưới cái nắng hè oi bức gần 40 độ C. Vất vả nhất là đội ngũ tuyến đầu, công an, bộ đội, đặc biệt các y bác sĩ đang cống hiến hết mình để cứu người", chị nói và cho biết cũng muốn góp một chút công sức nhỏ bé.
Một cây làm chẳng lên non, chị hy vọng sẽ có càng nhiều những tấm lòng nhiệt huyết cùng chung tay. Tất cả thành ý, dù là nhỏ nhất, sẽ được chuyển đến tận tay những người cách ly trong gian khó.
Gia đình cô giáo Hằng đặt mục tiêu trong vòng 24 giờ hoàn thành nghìn chiếc bánh gửi tặng bà con "tâm dịch" Bắc Giang (Ảnh: NVCC)
24 giờ làm 1.100 bánh ngọt gửi tặng người dân "tâm dịch" Bắc Giang (Thực hiện: Minh Nhân)
Những chiếc bánh ngon và chất lượng được nữ giáo viên gửi đến "tâm dịch"
Chị Hằng kêu gọi trên trang Facebook cá nhân, đề xuất tiền mặt dành để mua nhu yếu phẩm, đồ đóng hộp và mì tôm. Với sở trường 6 năm làm bánh kem, chị huy động các thành viên trong gia đình xuyên suốt một ngày làm bánh và thịt mắm.
Bắt tay vào công việc, đêm 22/5, chị Hằng xin được 3 tấn bí xanh, ngay lập tức trong đêm gửi về thôn My Điền, thị trấn Nếnh, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang. Chị cố gắng thúc đẩy mọi hoạt động thật nhanh, để sáng hôm sau, bà con trong vùng phong toả có thể nhận đồ tiếp tế.
10h sáng 23/5, chị mua nguyên vật liệu, sẵn sàng cho mẻ bánh kéo dài 24 giờ đồng hồ của mình. Mọi người đều nỗ lực, hơn 100% công sức để kịp tiến độ. Mẻ bánh cuối cùng vào 3h sáng hôm sau, các thành viên đều rất mệt, không kiểm soát bột được chuẩn, phải bỏ đi khoảng 100 chiếc.
Sau hơn một ngày miệt mài, cả nhóm hoàn thành 1.100 chiếc bánh, 200 chai trà hoa quả, 10 kg thịt mắm tép. Số tiền kêu gọi được khoảng 20 triệu, chị mua 100 chai dầu ăn, 50 cân lạc, 200 cân gạo, 20 thùng sữa, 100 thùng mì tôm gửi đến bà con.
Chị Hằng đã hoàn thành khoảng 1.100 chiếc bánh dinh dưỡng, gửi tặng Bắc Giang như món quà nhỏ bé giữa mùa dịch này (Ảnh: NVCC)
Chiều 24/5, tất cả bánh, sữa và nhu yếu phẩm được nhóm chuyển đến Bắc Giang, phát tặng những công nhân trong vùng phong toả.
Trong cuốn "Hoàng tử bé" có viết "những thứ tốt đẹp nhất trên thế giới này là những điều nhìn không thấy, sờ không được mà bạn phải cảm nhận bằng trái tim". Trong 3 ngày qua, chị Hằng đã chiêm nghiệm được niềm hạnh phúc đáng quý vô hình đó.
"Xin cảm ơn tất cả những trái tim vàng đã cùng mình quyên góp và hỗ trợ cho người dân đang mắc kẹt ở khu vực phong toả. Nếu không có mọi người chung tay, đóng góp tiền của và công sức, mình đã không thể hoàn thiện được kế hoạch thiện nguyện này", chị viết.
Chị nói, làm những điều tốt đẹp khiến bản thân dù tóc tai, quần áo lộn xộn, mồ hôi ròng ròng cũng vui vẻ hơn rất nhiều lần mặc những bộ đồ đẹp, xức nước hoa đi dạo phố. Chị đang ấp ủ những dự án thiện nguyện dài hơi trong thời gian sắp tới, mong rằng đến lúc đó vẫn sẽ có những trái tim nhiệt huyết tiếp tục đồng hành cùng lan toả yêu thương.
Bánh, trà và nhu yếu phẩm được nhóm chuyển đến Bắc Giang, phát tặng những công nhân trong vùng phong toả (Ảnh: NVCC)
30 tuổi, trăn trở giữa "công việc ổn định" - "đam mê" và quyết định táo bạo!
Chị Hằng có 2 "nghề", vừa là giáo viên dạy làm bánh chuyên nghiệp, vừa là mẹ đơn thân của em bé Tôm Hùm vô cùng đáng yêu.
Tốt nghiệp Đại học Công nghiệp (Hà Nội), chị xin làm nhân viên kế toán cho hai công ty nước ngoài, thu nhập những năm 2012, 2013 từ 15 - 17 triệu đồng/tháng. Ngày đó, được một người bạn tặng chiếc lò nướng, cô gái trẻ tập tành làm bánh kem theo hướng dẫn trên Internet. Bạn bè và đồng nghiệp khen ngon, chị có thêm động lực, hễ rảnh rỗi lại cặm cụi làm bánh.
Năm 2015, chị quyết định nghỉ việc. 30 tuổi, chị trăn trở giữa "công việc ổn định" và "đam mê". Không kịp nghĩ nhiều, chị rút ngay 50 triệu đồng trong tài khoản, đăng ký 3 buổi học làm bánh của thầy giáo người Hàn Quốc.
10 năm đi làm, tích góp được 500 triệu đồng, chị mạnh dạn cùng một người bạn mở tiệm trà bánh kết hợp phòng làm bánh cho những người có cùng sở thích. Kinh phí mở cửa tiệm trên phố lên đến 1 tỷ đồng vào thời điểm đó. Một sự mạo hiểm nhận về ý kiến phản đối của bố mẹ và người thân.
30 tuổi, trăn trở giữa "công việc ổn định" và "đam mê", chị Hằng đã quyết định theo đuổi con đường mới mẻ với nghề học làm bánh
Trước khi làn sóng Covid-19 thứ 4 bùng phát, lớp học luôn đầy ắp tiếng cười nói của giáo viên và các học viên đủ lứa tuổi
Người ta vẫn nói, con gái có công việc ổn định, mức lương không hề thấp, cứ thế rồi lấy chồng, sinh con, hưởng thụ một cuộc sống an nhiên. Với chị Hằng thì không. Cá tính mạnh trỗi dậy, chị quyết làm bằng được.
Vài tháng mở tiệm trà bánh, muốn nâng cao tay nghề, chị tìm đến các lớp học bánh chuyên nghiệp. Học phí khá cao, chị vay mượn bạn bè, người thân. Từ chỗ nướng bánh không nở, tạo hình không ra hoa, chị bắt đầu sáng tạo những chiếc bánh của riêng mình, cốt bánh mềm, có độ ẩm xốp nhất định, thay thế kem bơ bằng kem tươi.
Sau một năm, tiệm trà bánh ngày càng đông khách, mức thu nhập dần ổn định. Khách đến đông, nhiều người hỏi vu vơ "có mở lớp dạy làm bánh chuyên sâu không?". Một lần nữa, chị lại có quyết định táo bạo.
Năm 2016, lớp học đầu tiên ra đời, chỉ có vài học viên. Về sau, nhiều người biết đến, cô giáo Hằng dần có tiếng trong ngành. Trước dịch, mỗi tháng chị có 10 - 15 học viên đăng ký lớp chuyên sâu, đào tạo người muốn mở tiệm bánh.
Ngoài ra, chị còn có các khóa đào tạo trong ngày, 3 ngày, khóa dạy online cho những người yêu thích. Công việc giảng dạy ổn định, chị quyết định đóng tiệm trà bánh, số vốn thu về cũng gần đủ.
Cô giáo trực tiếp hướng dẫn học viên cách làm chiếc bánh kem tạo hình cô dâu rất độc đáo
Sau 5 năm đứng lớp, chị đã đào tạo khoảng 6.000 người, trải dài khắp các tỉnh thành. Mức học phí dao động từ 800.000 đồng với lớp ngắn ngày đến 30 triệu đồng/tháng với khóa chuyên sâu.
Để làm một chiếc bánh kem tươi nghệ thuật, cô giáo cho biết, người có kinh nghiệm sẽ mất khoảng 1 tiếng; còn những người mới nhập môn cần từ 3 - 4 giờ. Với chị, làm bánh giúp tôi luyện tính kiên nhẫn, sự bình tĩnh và tỉ mẩn.
Bên cạnh việc đào tạo học viên, thỉnh thoảng chị cũng nhận làm bánh cho những người thân quen. So với mức lương 15 - 17 triệu/tháng trước đây, sau 6 năm theo nghề, mỗi tháng chị kiếm gấp 15 - 20 lần, hiện sở hữu 2 căn hộ chung cư và 1 xế hộp, mức thu nhập đủ để trang trải cuộc sống và chăm lo tốt cho những người thân yêu.
"Ai nói làm mẹ đơn thân là tiêu cực?" - "Tôi chọn là một bà mẹ đơn thân chủ động!"
Cách đây 4 năm, chị Hằng lựa chọn làm một bà mẹ đơn thân chủ động. Dù hôn lễ đã được chuẩn bị, nhưng chị cảm thấy giữa 2 người không hợp nhau. "Nếu đã không hạnh phúc tại sao phải níu kéo một cuộc hôn nhân để rồi cả 2 đều không vui vẻ?". Chị quyết định huỷ hôn, một mình sinh con.
Nhiều năm trước, "mẹ đơn thân" là một khái niệm chưa được cởi mở như bây giờ. Chị vẫn giữ cho mình một tâm thế "hạnh phúc là do mình quyết định, tại sao phải cố kết hôn để rồi lại ly hôn". Nếu đã không hạnh phúc từ đầu, thì ràng buộc nhau bằng một tờ giấy kết hôn và đứa trẻ để làm gì?
Và đến bây giờ, chị đã chứng minh quyết định năm xưa là vô cùng sáng suốt. Chị dành thời gian bên con sau giờ làm. Chỉ khi Tôm Hùm ngủ say, chị mới khẽ dậy, hoàn thiện các công việc còn dang dở trong ngày. Mọi người xung quanh đều cảm nhận năng lượng tích cực và tự tin từ chị.
"Mình hạnh phúc với cuộc sống và sự lựa chọn hiện tại. Đặc biệt làm bánh là một bộ môn sáng tạo nghệ thuật yêu cầu cảm xúc rất cao. Nếu cứ mãi ủ rũ, âu lo, chắc chắn mình sẽ không có được những thành công nhất định như ngày hôm nay", chị nói.
Nhắc về ngày sinh Tôm Hùm, chị Hằng bật cười nhớ lại. Từ phòng bánh, chị đến thẳng bệnh viện. Dù đã vỡ ối, nhưng bác sĩ bảo "chưa sinh được đâu". "Thế cho cháu về làm nốt cái bánh!", trước lời đề nghị hài hước của sản phụ, bác sĩ nhất quyết không đồng ý.
Vào phòng sinh, khi các bác sĩ hỏi "chồng của sản phụ Đặng Thúy Hằng đâu?". Dù đau đẻ, chị vẫn cố nói với ra "cháu không có chồng, gọi bạn thân cháu vào nhé!". Các bác sĩ cũng bật cười.
"Mọi người lo mình chạnh lòng nhưng mình thấy bình thường lắm", chị khẳng định. Người mẹ đơn thân dành toàn bộ tình thương cho cậu con trai nhỏ bé. Ngày Chủ Nhật, chị không nhận học viên, thay vào đó sẽ đưa con đi chơi. Cách 1 - 2 tháng, khi chưa có dịch, cả gia đình sẽ đi du lịch 1 lần. Năm Tôm Hùm lên 4 tuổi, đã được mẹ đưa đi chơi nhiều nơi, xa nhất là Singapore.
Hai mẹ con như 2 người bạn không thể tách rời, khi đi dạy/học ở nước ngoài, chị sẽ kết hợp du lịch cùng con. Tôm Hùm càng lớn càng thắc mắc: "Sao ba không ở cùng con hả mẹ?". Chị từ tốn giải thích: "Thực ra ba cũng rất thương con, nhưng ba mẹ sống với nhau không hạnh phúc, khi đó con sẽ buồn. Chúng ta tạm xa nhau để cả 3 đều vui vẻ".
Cả ngày quanh quẩn bên căn bếp, tối đón con về nhưng chị Hằng luôn khao khát một ngày có 48 giờ để được làm bánh, vì 24 tiếng không đủ để thỏa mãn đam mê. Giờ đây khi đã có tên tuổi trong giới làm bánh, chị vẫn "mưu cầu" học tập, nâng cao tay nghề để "không bị bỏ lại phía sau".
Gần một tháng qua, Covid-19 khiến công việc của chị chững lại. Nữ giáo viên chuyển sang dạy online là chính. Chị hy vọng dịch bệnh sớm qua đi, để cuộc sống trở lại bình thường, chị có thể gặp học viên thương yêu của mình và "hoá thú" trong những bài giảng.





















BÌNH LUẬN (0)